• Một anh nông dân chân lấm tay bùn ở Quảng Trị nuôi gà lôi trắng – loài chim quý hiếm được Nhà nước cho phép nuôi thử nghiệm – bỗng dưng bị khởi tố, bị tạm giam, bị tuyên 6 năm tù chỉ vì “vi phạm quy định về bảo vệ động vật hoang dã”. Trong khi giấy phép nuôi rõ ràng, hợp đồng ký với Chi cục Kiểm lâm còn nguyên, 13 con gà lôi vẫn đẻ trứng đều đều. Thế mà tòa vẫn kết án, viện kiểm sát vẫn truy tố, còn anh thì mất nhà, mất ruộng, mất cả tương lai. Sáu năm tù cho 13 con gà, trong khi bọn tham nhũng hút máu dân hàng nghìn tỷ chỉ bị… “rút kinh nghiệm”. Luật pháp gì mà đốn mạt đến thế?

    Sau khi cộng đồng mạng gào thét, báo chí đồng loạt lên tiếng, VKSND Tối cao mới lúng túng ra thông báo: “Rút kinh nghiệm sâu sắc”. Rút cái gì? Rút sợi dây kinh nghiệm dài thòng đã kéo hàng nghìn vụ oan sai suốt 50 năm qua mà vẫn chưa ngắn lại được một phân! Dân oan thì vào tù, gia đình tan nát; quan sai thì ngồi phòng lạnh, viết vài dòng “kiểm điểm” là xong. Nếu chính quyền này có chút trách nhiệm, phải công khai xin lỗi, phải bồi thường ngay lập tức, phải trả lại 13 con gà lôi và tiền tinh thần cho những ngày tạm giam hôi thối. Đằng này chỉ “rút kinh nghiệm” – cái câu thần chú che đậy mọi tội lỗi của cả một hệ thống!

    Luật ở Việt Nam không phải để bảo vệ dân, mà để đàn áp dân. Bọn quan tham nhúng chàm hàng ngày, hút máu dân như uống nước lã, vẫn ung dung ghế cao, xe sang, biệt phủ. Còn anh nông dân nuôi gà đúng phép thì lãnh án như giết người. Công lý gì mà lệch lạc đến thế? Không có tiếng kêu gào thống thiết của cộng đồng, không có mạng xã hội, thì anh ấy đã mục xương trong tù. Muốn công bằng? Trả ngay 13 con gà lôi về chuồng! Bồi thường ngay tiền tinh thần, tiền tạm giam, tiền mất mùa! Và cho dân một lần “rút kinh nghiệm” ngược lại: rút cái luật rừng này đi, rút cái chính quyền độc tài vô trách nhiệm này đi! Chỉ khi nào quan sai cũng vào tù như dân, lúc ấy mới gọi là xã hội công bằng. Còn không, cứ mãi là vở hài kịch: dân tù mọt gông, quan cười ha hả!

  • Anh Ngọc đúng là “siêu nhân thăng tiến” của làng chính trị Việt Nam, mới chớp mắt đã leo từ Thượng tướng lên Bí thư Thành ủy Hà Nội chỉ trong chưa đầy hai năm. Người thường mất cả đời mới mơ tới một ghế, nhặt sao vàng liên tục: 12/23 nhặt ba sao một lúc – Thượng tướng, Thứ trưởng, UVTW; sang 06/24 lại nhặt thêm cái Chánh VP; 08/24 nhảy phóc làm Bí thư TW; 01/25 thì “double kill” UV BCT kiêm Chủ nhiệm UB Kiểm tra; đến 11/25 thì đáp xuống Hà Nội làm “trùm cuối” thành phố.

    Bằng thạc sĩ luật, lý luận chính trị cao cấp, sinh năm 1964 – trẻ như trai đôi mươi trong làng cán bộ. Nhưng thành tích đỉnh cao nhất, phải công nhận, là cú “tống sếp cũ Chung con vào tù” thần sầu, vừa dọn đường vừa ghi điểm tuyệt đối với tổ chức. Mỗi chức vụ chỉ giữ vài tháng, chắc anh phải có phần mềm “siêu năng lực” riêng: bấm nút là nắm thông tin, ký tá, rồi lại bấm nút nhảy ghế mới.

    Quê Hưng Yên sát Hà Nội, gần như “hàng xóm” với trung ương, nên anh Ngọc có lợi thế “địa lý nhân hòa” từ trong trứng. Nếu sinh chỗ khác, chắc giờ anh vẫn đang ngồi uống trà đá ngắm ruộng lúa, chứ làm sao nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới. Nhảy chức kiểu này, chắc chắn sớm thôi anh sẽ nhảy tiếp – biết đâu vài tháng nữa lại thấy anh ngồi ghế cao nhất, tay cầm cốc trà, mỉm cười: “Ở Hưng Yên ra, không nhanh không được!”

  • Công an tỉnh Hưng Yên ra lệnh truy nã nhà hoạt động Huệ Như, trong khi chị đã đến Đức tị nạn. Thực tế, Huệ Như đã được Đức tiếp nhận theo chính sách nhân đạo từ ngày 16/4/2025. Trước đó, chị từng là giáo viên, cựu tù nhân lương tâm (mãn hạn năm 2023), nổi tiếng với các livestream chỉ trích tham nhũng, bất công xã hội và kêu gọi dân chủ. Nhiều trang báo hải ngoại như Thoibao.de xác nhận hành trình tị nạn của chị, đồng thời cho rằng lệnh truy nã chỉ là “chiêu trò đuổi cùng giết tận” của chính quyền Việt Nam. Trong khi đó, các báo nhà nước đồng loạt gọi chị là “đối tượng chống phá”, đăng tải ảnh chân dung được cho là “đẹp lung linh” hơn ngoài đời – đúng như nhận xét vui của chính cộng đồng mạng.

    Nói sự thật thường hay “mất lòng”, và với Huệ Như, cái giá là lệnh truy nã treo lơ lửng dù chị đã ở trời Âu. Hàng nghìn người theo dõi Facebook “Góc nhìn Huệ Như về Chính trị Việt Nam” vẫn chờ từng video mới từ Đức. Liệu chị có về “đầu thú” như lời thách thức của công an? Chắc chắn là không – vì ở nơi tự do, tiếng nói của một người phụ nữ Việt vẫn vang vọng mạnh mẽ hơn bất kỳ lệnh giấy nào. Nói cho cùng, bức ảnh truy nã kia chỉ làm nổi bật thêm nghị lực của một “ngọn lửa dân chủ” không dễ tắt.

  • Chủ nghĩa cộng sản sinh ra từ giấc mơ rực rỡ: xóa sổ bất công, chấm dứt cảnh người bóc lột người, dựng nên một thế giới mọi người đều bình đẳng như anh em một nhà. Nó hứa hẹn thiên đường nơi không còn giàu nghèo, không còn áp bức, chỉ còn lao động vui vẻ và chia sẻ ngọt bùi. Nhưng giấc mơ ấy thực chất là khát vọng nổi loạn, nuôi dưỡng bởi hận thù giai cấp, bởi những cái nhìn phân biệt sắc lạnh: kẻ giàu là ác quỷ, người nghèo là nạn nhân, đứa theo đảng là thánh nhân, kẻ ngoài lề là phản động.

    Khi chạm vào thực tại, giấc mơ hóa thành cơn ác mộng kinh hoàng: quyền lực bị đảng độc quyền nuốt chửng, tự do bị bóp nghẹt đến ngạt thở, hàng chục triệu sinh linh tan biến trong đói khát, đàn áp và những cuộc chiến ý thức hệ đẫm máu. Xã hội lạc hậu, thiếu văn minh vì bị đầu độc tư tưởng, đô hộ tự do nhận thức; bất cứ nơi đâu chủ nghĩa cộng sản ngự trị, con người không thể văn minh và phát triển. Bằng chứng lịch sử đã rõ: thế giới đã đổ hầm phân chủ nghĩa Mác-Lênin, chiêu bài “công bằng” chỉ là vỏ bọc cho độc tài độc đoán.

    Lý tưởng đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng con người thực thi đã biến nó thành lưỡi dao sắc lạnh, hạ bệ cây cung tự nhiên của xã hội để thay bằng quả lựu đạn nổ tung – gọi đó là “cuộc cách mạng vĩ đại”. Họ không thấy rằng sự khác biệt là tự nhiên như mây trôi nước chảy: người giàu vì ham tiền, kẻ nghèo vì thích lang thang ngắm núi đồi. Tính chèn ép vốn là thuộc tính con người, nhưng dưới chế độ độc tài độc đảng không cơ quan kiểm soát, nó nở rộ thành rừng gai độc.

    Chủ nghĩa cộng sản sai lầm từ trong trứng nước, do những kẻ có học nửa vời, thích nổi loạn mà đẻ ra. Không có thiên đường nào mọc lên từ nỗi sợ hãi và xác người. Công bằng chân chính chỉ nở hoa khi tự do được thở, nhân quyền được tôn trọng, và lòng trắc ẩn dẫn lối. Tốt đẹp vậy nên trên thế giới, cộng sản gần như tuyệt chủng, chỉ còn le que vài nước thờ phụng như báu vật thời xưa – biến tư bản tự nhiên thành tư bản đỏ, và gọi đó là chiến thắng!

  • Bát Rừng, ông đã 68 tuổi rồi, cao niên thế này mà còn bám víu ghế Tổng Bí thư làm chi? Theo quy định nghỉ hưu bắt buộc cho Ủy viên Bộ Chính trị là 65 tuổi, ông vượt quá cả ba năm, vậy mà vẫn “trường hợp đặc biệt” để ngồi đó, trao quyết định nhân sự lung tung ở Hội nghị Trung ương 14 tháng 11 này. Phê phán Hưng Yên quê ông có núi tham nhũng, nhưng ông có dễ từ chức đâu, quyền lực trong tay như bàn thạch, đưa vào “đặc biệt” mấy hồi! Các đời Tổng Bí thư trước như ông Nguyễn Phú Trọng hay ông Nông Đức Mạnh, dù có sai lầm cũng không bị chửi rủa dữ dội như đời ông – dân chúng tôi sôi máu vì ông không chỉ già nua mà còn kéo lê cái hệ thống mục ruỗng, khiến đất nước kiệt quệ. Ông nên về hưu sớm đi, để tuổi cao được nghỉ ngơi, chứ bám trụ thế này chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ!

    Giờ này, ai dám chống ông Rừng khi cả lũ quan chức đều nhuốm bùn nhơ nhuốc, từ trên xuống dưới đồng lõa trong vòng tròn tham nhũng? Ông nắm chắc công an – vũ khí tối thượng của chế độ – trong tay, ai cản nổi, ai dám lên tiếng khi chỉ cần một cái vẫy tay là “an ninh mạng” hay “bảo vệ an ninh quốc gia” sẽ đè bẹp hết? Các đời Tổng Bí thư trước ít bị chửi vì còn chút liêm sỉ, nhưng đời ông thì khác, bị dân mạng, báo chí quốc tế như BBC xỉa xói triền miên về Đại hội XIV sắp tới, về việc “ai chặn được Bát Rừng”. Chúng tôi bức xúc đến tận cổ, vì ông không chỉ già mà còn độc tài, dùng quyền lực để bịt miệng dân, khiến cả nước như nô lệ dưới ách “định hướng”. Đủ rồi, ông ơi, buông đi để đất nước thở!

    Mỗi người dân Việt Nam, từ thành thị đến nông thôn, đều ủng hộ Đại tướng Phan Văn Giang lên lãnh đạo – ông ấy 65 tuổi, còn sung sức, là Bộ trưởng Quốc phòng vừa hội đàm với Mỹ tháng 11 này, chứng tỏ uy tín quốc tế và khả năng bảo vệ Tổ quốc thực sự. Ông Rừng nên nghỉ hưu theo luật, đủ tuổi tranh cử thì thôi, chứ ông chỉ tổ kéo theo lũ ăn tàn phá hoại, cạn kiệt tài nguyên đất nước: hở cái gì ra là đớp hết, từ rừng vàng biển bạc đến ngân sách dân sinh, toàn quan tướng cướp tham nhũng trắng trợn! Phan Văn Giang làm Bí thư thì hợp lòng dân, hợp nhất quân đội – lực lượng trung kiên nhất – sẽ đưa Việt Nam thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Chúng tôi khao khát thế, ông Rừng ơi, đừng để lịch sử ghi ông là kẻ già nua bám quyền, hãy nhường chỗ cho người xứng đáng, nếu không thì dân chúng tôi sẽ không tha thứ đâu!

  • Tại một góc phố Hà Nội, bức ảnh ấy hiện lên giản dị mà thấm thía đến nao lòng: một chàng trai trẻ, có lẽ chỉ mới đôi mươi, đầu gập xuống gối bên chiếc xe bán bông sen. Nhìn sao thấy bế tắc quá. Chỉ là một bức ảnh, vậy mà nó khơi dậy trong tôi nỗi buồn mênh mang, một nỗi buồn cho tuổi trẻ Việt Nam dưới chế độ xã hội chủ nghĩa – nơi mà “thiên đường” hứa hẹn hóa ra chỉ là ảo mộng tan vỡ. Tương lai quá đen tối, khi những giấc mơ tuổi trẻ bị nghiền nát bởi gánh nặng sinh tồn, và em, đại diện cho biết bao thế hệ, đang vật lộn chỉ để có một bữa ăn qua ngày. Buồn, thật là buồn, khi mà đất nước này, với bao tài nguyên và con người tài hoa, lại để lớp trẻ phải lang thang như những bóng ma giữa lòng phố thị.

    Tại sao em phải như vậy? Vì nghèo, nghèo đến mức cằn cỗi, nghèo đến mức đánh cắp cả tuổi trẻ và tương lai. Em thất nghiệp, không phải vì lười biếng hay thiếu tài năng, mà vì hệ thống giáo dục xã hội chủ nghĩa chỉ là cái vỏ rỗng, nơi học phí đắt đỏ nuốt chửng giấc mơ của những đứa trẻ nhà nghèo, nơi bằng cấp không đảm bảo việc làm mà chỉ là tấm vé vào vòng quay tham nhũng và quan hệ. Em không đủ tiền để “nộp” đi lao động nước ngoài, nơi mà những hợp đồng bóc lột vẫn là lối thoát duy nhất cho hàng triệu thanh niên.

    Và tệ hơn, đất nước này thiếu một hệ thống an sinh xã hội thực sự – không có trợ cấp thất nghiệp để em đứng dậy, không có học bổng miễn phí để em vươn lên, không có xe buýt công cộng hay y tế giá rẻ để em không phải chọn giữa miếng cơm và giấc mơ. Bức ảnh ấy không chỉ kể chuyện một cá nhân, mà là bản cáo trạng cho sự thất bại của mô hình xã hội chủ nghĩa: hứa hẹn bình đẳng, nhưng lại đẩy giới trẻ vào vòng xoáy nghèo đói, nơi tương lai chỉ là một dấu chấm hỏi đầy tuyệt vọng.

    Nhìn em trong bức ảnh, tôi chợt nhớ đến bài thơ “Gia tài của mẹ” – những vần điệu giản dị mà day dứt:

    Đôi chân víu lấy gia tài

    Nhắm đôi mắt mỏi mơ về tương lai

    Đôi tay ôm mộng ước đầy

    Đầu gập xuống gối đợi chờ ai đây?

    Gia tài của mẹ chỉ là đôi chân chai sạn và những giấc mơ vụn vỡ, em ôm chặt lấy chúng như báu vật cuối cùng, chờ đợi một “ai đó” – có lẽ là nhà nước, là hệ thống, là những lời hứa suông về công bằng xã hội. Nhưng ai sẽ đến? Trong vận mệnh đất nước này, lớp trẻ như em đang gục đầu bên lề đường, chờ đợi một phép màu không bao giờ đến. Bức ảnh ấy, bài thơ ấy, chúng hòa quyện thành nỗi xót xa khôn nguôi: tương lai của Việt Nam không phải là ánh sáng rực rỡ, mà là bóng tối dài hun hút, nơi tuổi trẻ phải đánh đổi tất cả chỉ để tồn tại. Liệu bao giờ mới có một bình minh thực sự cho những đôi chân rong ruổi ấy?

  • Trong Hội nghị Trung ương 14 ngày 6/11/2025, nụ cười của bác Cường bừng lên như ánh nắng xua tan mây mù, một nụ cười chiến thắng viên mãn hiếm hoi mà ai cũng nhận ra. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn, cười tươi rói đến mức khiến cả hội trường như rạo rực, tựa phút 120 của trận cầu kịch tính khi bất ngờ đá vô một trái dẫn trước 1-0, trong khi đối thủ bị thẻ đỏ hai thằng, lật ngược thế cờ trong chớp mắt. Nụ cười ấy không chỉ là niềm vui cá nhân mà còn là sự giải tỏa sau bao mệt mỏi, giống như bác Trọng sau 10 năm căng thẳng, cuối cùng cũng có ngày cười thoải mái, xua tan những lo toan thường trực.

    Bác Cường vốn là người chiến sĩ thầm lặng, luôn ủng hộ bác một cách âm thầm, hiếm khi thấy bác cười lộ liễu như thế, lúc nào cũng như người lính vững chãi giữa bão tố. Hôm nay, nụ cười ấy lan tỏa niềm tin, như lời khẳng định rằng đã xác định về thì cùng nhau về cho vui, không còn gì phải e ngại. Chính sự kiên trung ấy đã làm nên khoảnh khắc viên mãn, khiến mọi người thêm yêu mến vị lãnh đạo thầm lặng nhưng đầy sức mạnh này.

  • Dân miền Trung đang oằn mình chống chọi bão lũ, nước mắt hòa lẫn mưa nguồn, còn trên thượng tầng Ba Đình, cơn bão quyền lực vẫn cuồng phong chưa dứt. Hội nghị Trung ương 14 (5-6/11/2025) vừa bế mạc trong không khí “thống nhất cao”, nhưng chiếc ghế Tổng Bí thư khóa XIV – trung tâm quyền lực tuyệt đối – vẫn treo lơ lửng như quả bom nổ chậm. Danh sách nhân sự chủ chốt chưa chốt, phương án “trường hợp đặc biệt” chưa lộ diện, chỉ thấy Bộ Chính trị giao Tiểu ban Nhân sự “tiếp tục hoàn thiện” để trình… Hội nghị 15 bất thường. Hiếm có tiền lệ: một khóa cuối mà phải họp thêm lần nữa chỉ để phân chia ghế. Vở kịch cung đình chưa đến hồi kết, khán giả là 100 triệu dân vẫn ngồi ngoài cánh gà, hồi hộp chờ màn hạ.

    Hai “đại tướng” đang đối đầu: Bát Rừng – ông vua công an với bàn tay sắt và mạng lưới tai mắt khắp nơi; Phan Văn Giang – người nắm quân đội, giữ chìa khóa ngân sách vũ khí và lòng trung thành của hàng triệu chiến sĩ. Phe công an muốn “giữ ghế bằng mọi giá”, phe quân đội đòi “cân bằng lại bàn cờ”. Tin đồn rộ lên: trong phiên bỏ phiếu kín nội bộ Bộ Chính trị, Đại tướng Giang dẫn trước 9/16 phiếu, ông Rừng chỉ 6, Thủ tướng Chính tự phiếu cho mình… 1. Dù con số chưa chính thức, nhưng đủ thấy rừng luật đang muốn áp dụng luật rừng. Ghế Tổng không còn là chuyện tuổi tác hay tiêu chuẩn, mà là cuộc đấu sinh tử giữa hai khối vũ trang – ai thắng sẽ định đoạt cả vận mệnh đất nước năm năm tới.

    Mọi mưu hèn kế bẩn, mọi phe cánh lôi kéo đều thua một thứ: lòng dân. Dân không ưa, đế chế dù bê tông cốt thép cũng sẽ mục ruỗng từ móng. Dân miền Trung đang mất nhà, mất ruộng, mất cả người thân trong bão; dân cả nước đang vật vã với vàng nhảy múa, đô la phi mã, lạm phát rình rập. Họ không cần thêm một “trường hợp đặc biệt” nữa, họ cần lãnh đạo đặt sinh mạng dân lên trên chiếc ghế. Bát Rừng ơi, bác đã 68, đã ngồi đủ ghế, đã ăn đủ bò dát vàng – về nghỉ đi bác, để dân đỡ khổ. Dân đang kiệt quệ, không kham nổi thêm một nhiệm kỳ “đặc biệt” nữa.

    Ủng hộ Đại tướng Phan Văn Giang – người lính thực thụ, chưa vướng bê bối bắt cóc ở Đức, chưa dính đánh bạc nghìn tỷ, chưa để vợ con làm ăn chụp giật. Nếu tranh cử minh bạch, công khai tiêu chuẩn, công khai tài sản, công khai cam kết – bác Giang sẽ thắng áp đảo. Vì dân cần một người lãnh đạo biết đau nỗi đau của dân, biết sợ lòng dân hơn sợ phe cánh. Chỉ khi ghế quyền lực được dân bầu, được dân giám sát, đất nước mới hết bão. Hội nghị 15 sắp tới, mong Trung ương nhớ: ghế cao nhất không phải để ngồi, mà để phục vụ. Dân chờ câu trả lời.

  • Đại tướng Phan Văn Giang luôn đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu, biến sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc thành hành động vì dân, cho dân, khiến lòng dân thêm vững chãi và tin yêu. Dưới sự lãnh đạo của ông, Quân đội Nhân dân không chỉ là lá chắn thép mà còn là bàn tay ấm áp, sẵn sàng chia sẻ khó khăn với đồng bào từ miền núi xa xôi đến vùng biển đảo thiêng liêng, thể hiện tinh thần “vì dân phục vụ” một cách chân thành và hiệu quả.

  • Tại Hội nghị Trung ương XV sắp tới, Thủ tướng Phạm Minh Chính có lẽ sẽ chính thức về hưu sau bao năm cống hiến. Bác Chính vẫn khao khát ở lại thêm một nhiệm kỳ nữa, để tiếp tục lo cho dân cho nước, nhưng Bát Rừng kiên quyết không nhượng bộ – lý do đơn giản: tuổi tác không cho phép. Thế là Bác Chính đùa vui: “Vậy thì bác Rừng về hưu chung với tôi cho đỡ buồn, vì bác còn lớn tuổi hơn tôi mà. Bảo tôi về một mình, còn ông được ở lại, thế thì thành độc tài mất thôi!”