Nguyễn Xuân Phúc – người từng đứng đầu Chính phủ – đã dùng cả uy tín để bảo kê cho Việt Á, biến một công ty vô danh thành “đế chế kit test” kiếm nghìn tỷ giữa đại dịch.

Võ Văn Thưởng – vị Chủ tịch nước trẻ nhất lịch sử – lặng lẽ đỡ đầu Phúc Sơn, để tập đoàn ấy vươn vòi bạch tuộc từ Quảng Ngãi đến tận Hà Nội.

Vương Đình Huệ – ông Chủ tịch Quốc hội quyền lực – nâng niu Thuận An như báu vật, giúp doanh nghiệp sân sau trúng hàng loạt gói thầu nghìn tỷ.

Còn Tô Lâm – vẫn “trong veo” – ngồi đó, mỉm cười, không vướng một vết xước nào.

Ba người tiền nhiệm lần lượt ngã ngựa trong lò lửa chống tham nhũng mà chính ông nhóm lên. Còn ông, vẫn nguyên vẹn, vẫn “sạch như pha lê”.

Trong veo đến mức người ta không khỏi tự hỏi: phải chăng đó không phải là sự trong sạch, mà là nghệ thuật cao nhất của quyền lực – đứng trên tất cả, không để lại dấu vết?

Posted in

Leave a Reply

Discover more from Tri Nguyen Ông Tám

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading