Cả nước đang ngột ngạt vì giá xăng, giá điện, giá gạo đồng loạt tăng, dân nghèo vật lộn từng ngày, thì bỗng dưng một xì-căn-đan showbiz đúng lúc nổ ra: Trương Ngọc Ánh bị bắt! Nhưng lạ thay, vụ việc bắt nguồn từ 2008, gần 20 năm trước, khi cô còn là Chủ tịch Công ty Đất Rồng, bị tố chiếm đoạt 9,1 triệu USD của nhà đầu tư Ireland. Hồ sơ ngủ yên 20 năm, không động tĩnh, không điều tra, không truy tố – bỗng nhiên hôm nay lại được lôi ra xử lý rầm rộ? Đây không phải là công lý chậm trễ, mà là công cụ chính trị được kích hoạt đúng giờ! Showbiz, hóa ra, chỉ là con chốt thí trên bàn cờ quyền lực, được hy sinh đúng lúc để đánh lạc hướng dư luận khỏi những vấn đề nhức nhối của đất nước.

Theo thuyết âm mưu đang râm ran, việc bắt Trương Ngọc Ánh không phải ngẫu nhiên mà là chiêu bài đánh lạc hướng tinh vi. Cùng thời điểm, có những dấu hiệu bất thường: hàng loạt đại biểu Quốc hội phát biểu ngớ ngẩn trên truyền hình – từ “dân nghèo là do lười” đến “tăng giá điện để tiết kiệm” – đều được phát sóng nguyên vẹn, không cắt, không sửa. Kịch bản quá hoàn hảo! Dư luận sôi sùng sục với Ánh, với vàng, với USD, thì ai còn nhớ đến nợ công, tham nhũng đất đai, hay dự án thua lỗ nghìn tỷ? Thậm chí có tin đồn liên quan đến vụ Năm Cam – dù Ánh chưa từng dính líu trực tiếp, nhưng cái tên “2008” lại gợi nhớ thời kỳ mafia Sài Gòn hoành hành, công an – doanh nhân – showbiz đan xen. Bắt một ngôi sao để che cái bóng đen lớn hơn – chiêu trò cũ nhưng vẫn hiệu quả!

Showbiz không còn là nghệ thuật, mà là vũ khí truyền thông của bàn tay quyền lực. Mỗi lần đất nước rối ren, lại có một ngôi sao rơi – hôm nay là Ánh, ngày mai có thể là ai khác. Dân chúng bị dắt mũi, từ căm phẫn vụ án đến quên mất chính mình đang khổ. 20 năm để xử một vụ án? Đó không phải chậm trễ, đó là tính toán! Đại biểu Quốc hội nói ngu cũng không phải vô tình, mà là phần kịch bản để khuấy động dư luận. “Tâm Lô, phe Hưng Yên, hay ai đó phía sau – họ cần tiếng ồn để che lấp tiếng kêu của dân. Trương Ngọc Ánh có tội hay không, để tòa phán xét. Nhưng thời điểm bắt cô – đúng vào lúc dân cần sự thật nhất – là bằng chứng sống rằng: chính trị đang dùng showbiz làm lá chắn, và dân là khán giả bị lừa trong vở kịch đẫm máu và nước mắt.

Posted in

Leave a Reply

Discover more from Tri Nguyen Ông Tám

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading