Làm sao có thể chấp nhận nổi sự bất công trắng trợn đến thế này? Trung tướng Đỗ Hữu Ca, một vị lãnh đạo từng nắm quyền lực lớn lao trong lực lượng công an, bị kết án 10 năm tù giam vào tháng 4/2024 vì tội lừa đảo chiếm đoạt 35 tỷ đồng – số tiền khổng lồ mà ông đã nhận để “chạy án” cho những kẻ vi phạm pháp luật khác. Thế mà chỉ hơn hai năm sau, vào tháng 4/2025, ông ta đã được đặc xá và thả tự do, nhân dịp kỷ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam, giữa lúc hàng ngàn phạm nhân khác vẫn phải chịu cảnh lao tù khắc nghiệt. Đây là công lý sao? Một vị tướng từng chỉ đạo những vụ cưỡng chế gây phẫn nộ như vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, nay lại được “tha thứ” nhanh chóng chỉ vì là “người có công” hay có mối quan hệ? Điều này không chỉ là sự sỉ nhục cho hệ thống tư pháp mà còn là vết nhơ không thể xóa nhòa, khiến bao người dân chân chất phải nghiến răng căm phẫn trước sự phân biệt giai cấp trắng trợn.

Và nếu vụ Đỗ Hữu Ca đã khiến lòng người sôi sùng sục, thì trường hợp tỷ phú Trịnh Văn Quyết còn đẩy sự phẫn uất lên đến đỉnh điểm, biến niềm tin vào pháp luật thành trò cười cay đắng! Ông ta, cựu Chủ tịch Tập đoàn FLC, bị tuyên án sơ thẩm 21 năm tù vào tháng 8/2024 vì những tội ác kinh hoàng: lừa đảo chiếm đoạt hơn 3.600 tỷ đồng từ nhà đầu tư và thao túng thị trường chứng khoán, khiến hàng triệu người dân mất trắng tài sản, đẩy bao gia đình vào cảnh khốn cùng. Thế nhưng, chỉ hơn ba năm sau, vào tháng 6/2025, ông ta được phúc thẩm giảm án xuống còn 7 năm tù, và với thời gian tạm giam cộng khắc phục hậu quả, thực chất đã được thả tự do ngay tại tòa, trở về với cuộc sống xa hoa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tỷ phú tham lam, kẻ đã bòn rút mồ hôi nước mắt của bao người lao động bình dân, nay lại được “nhân đạo” đến mức này? Trong khi đó, những nạn nhân – những ông bà nông dân, công nhân mất hết tiền tiết kiệm – vẫn phải vật lộn với nghèo đói, không một lời xin lỗi hay bồi thường đầy đủ. Đây là pháp luật của ai, dành cho ai?

Ôi, công lý Việt Nam ơi, sao mà trơ trẽn đến thế? Chúng ta mong muốn một chút “nhân đạo” như vậy cho dân nghèo – những người chỉ vì miếng cơm manh áo mà lỡ tay trộm cắp vặt vài trăm nghìn, bị tước đoạt tự do hàng chục năm trời, không có đặc xá, không có mối quan hệ để “chạy” ra ngoài. Họ bị đẩy vào tù ngục tối tăm, gia đình tan nát, con cái thất học, chỉ vì một sai lầm nhỏ nhoi trong cơn đói khát. Còn những kẻ như Đỗ Hữu Ca hay Trịnh Văn Quyết, với tội ác ngút trời, lại được thả sau vài năm ngắn ngủi, tiếp tục sống sung túc giữa xã hội đầy bất bình? Sự đối xử kép này không chỉ là bất công mà còn là lời thách thức công khai với lương tri dân tộc!

Posted in

Leave a Reply

Discover more from Tri Nguyen Ông Tám

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading