Trong bối cảnh chính trị Việt Nam năm 2025, sự trỗi dậy của Đại tướng Phan Văn Giang – Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Ủy viên Bộ Chính trị – đang làm thay đổi cục diện cuộc chơi quyền lực vốn dĩ quen thuộc với sự thống trị một chiều. Không còn là những động thái ngầm lén lút, ông Giang xuất hiện với vai trò trung tâm trong các sự kiện lớn như hội nghị giao ban toàn quân đầu Xuân Ất Tỵ hay các chuyến thăm chính thức quốc tế, thể hiện sự tự tin và ảnh hưởng ngày càng lớn từ phe quân sự. Sự nổi lên này không chỉ nhờ vào kinh nghiệm lãnh đạo Quân ủy Trung ương mà còn từ khả năng kết nối với các thế lực địa phương, biến ông thành biểu tượng của một “thế lực nội bộ” mới, sẵn sàng chen chân vào vòng xoáy kế vị Tổng Bí thư Tô Lâm. Điều này khiến không khí Đại hội Đảng bộ các cấp nhiệm kỳ 2025-2030 trở nên sôi động hơn bao giờ hết, khi quyền lực không còn là trò chơi của riêng một nhóm mà bắt đầu lan tỏa, buộc các phe phái phải tính toán lại chiến lược.

Lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, một thế lực nội bộ đủ mạnh mẽ đã trỗi dậy để thách thức công khai vị thế của Tổng Bí thư đương nhiệm, đánh dấu sự rạn nứt trong lớp vỏ đoàn kết thống nhất của Bộ Chính trị. Phan Văn Giang, với nền tảng từ Quân đội Nhân dân Việt Nam – lực lượng nòng cốt trong lịch sử cách mạng – không ngần ngại khẳng định vai trò qua các bài viết về xây dựng Quân đội vững mạnh và các quyết định sắp xếp tổ chức bộ máy theo Nghị quyết 18-NQ/TW. Những động thái này, diễn ra song song với cải cách thể chế 2024-2025, đã tạo ra làn sóng tranh luận nội bộ, nơi phe quân sự bắt đầu lên tiếng về nhu cầu cân bằng quyền lực giữa an ninh quốc phòng và các lĩnh vực dân sự. Không giống các cuộc đấu đá ngầm trước đây, sự thách thức này được thể hiện qua các hội nghị Trung ương và chỉ định nhân sự, khiến Tổng Bí thư Tô Lâm phải nhấn mạnh “đồng lòng vượt qua khó khăn” trong bài phát biểu đầu năm. Đây là tín hiệu rõ ràng rằng, hệ thống chính trị Việt Nam đang bước vào giai đoạn đa cực hơn, nơi không một cá nhân nào có thể độc tôn mà không đối mặt với sự kiểm soát từ các phe phái đối trọng.
Và chính sự nổi lên của Phan Văn Giang là nguyên nhân khiến phe Hưng Yên – một trong những “thế lực địa phương” truyền thống gắn bó với các lãnh đạo cao cấp như cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – bắt đầu dao động mạnh mẽ. Với lịch sử là quê hương của nhiều nhân vật then chốt, Hưng Yên từng là bàn đạp vững chắc cho các chiến dịch chính trị, nhưng nay đang chứng kiến sự phân hóa nội bộ qua các quyết định chỉ định nhân sự Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2025-2030, nơi Bí thư Nguyễn Hữu Nghĩa tiếp tục được giữ chức nhưng phải đối mặt với áp lực từ các luân chuyển từ Trung ương. Sự dao động này thể hiện qua các đại hội đảng bộ địa phương như ở xã Nghĩa Trụ, nơi Tổng Bí thư Tô Lâm phải trực tiếp chỉ đạo để củng cố tinh thần, đồng thời các dấu hiệu bất ổn từ hợp nhất hành chính với Thái Bình làm lung lay sự trung thành truyền thống. Phe Hưng Yên, vốn quen với vị thế “giữ lửa” cho lãnh đạo trung ương, nay buộc phải chọn phe: tiếp tục ủng hộ Tổng Bí thư hay nghiêng về thế lực quân sự mới của Phan Văn Giang? Điều này không chỉ làm suy yếu liên minh cũ mà còn mở ra cơ hội cho các địa phương khác tham gia cuộc chơi, biến năm 2025 thành thời điểm then chốt của sự chuyển dịch quyền lực.
21/10/2025
Tri Nguyen Ông Tám
Leave a Reply